Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Ayr2KCdQx
Nghe vậy, Thẩm Tuấn cúi xuống, khẽ đặt một nụ hôn lên cổ tay tôi.
Khoảnh khắc môi anh chạm vào da, tim tôi bỗng hụt mất một nhịp.
Tôi nhìn thật kỹ gương mặt anh—đường nét sâu sắc, ánh mắt sắc lạnh, sống mũi cao thẳng. Anh giống ông nội mình đến vậy, đáng lẽ tôi phải sớm nhận ra thân phận của anh.
“Em phát hiện từ lúc nào?” anh chợt hỏi.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh:
“Từ ngày anh cưới em.”
Thẩm Tuấn nhướng mày, không hề bất ngờ, chỉ khẽ cười:
“Tôi biết mà, giấu em không nổi.”
Tôi nhìn anh, lấy hết can đảm hỏi:
“Anh… có phải đã muốn cưới em từ rất lâu rồi không?”
Anh khựng lại một chút rồi bật cười.
Anh nắm tay tôi, đặt lên ngực mình:
“Từ lần đầu gặp em, tôi đã biết, đời này chỉ cần em thôi.”
Tim tôi rung lên dữ dội, môi khẽ mở mà chẳng nói nên lời.
Giọng anh quá chân thành, ánh mắt lại nghiêm túc đến lạ.
“Chỉ tiếc khi đó tôi chẳng có gì trong tay.” anh nói, giọng hơi chát đắng, “Chỉ biết đứng nhìn em trở thành hôn thê của người khác.”
“Vì vậy anh mới rời đi?” tôi khẽ hỏi.
Anh không trả lời, chỉ hôn lên đầu ngón tay tôi, giọng thấp đến gần như thì thầm:
“Tôi rời đi… để hôm nay có thể quay lại, đứng cạnh bảo vệ em.”
“Chỉ là không ngờ lại theo cách này.”
“Nhưng cũng chưa hẳn là bỏ lỡ.”
Lòng tôi bỗng mềm đi.
“Đúng… chưa hẳn là bỏ lỡ.” tôi thì thầm.
Trong xe im lặng vài giây, đột nhiên anh như nhớ ra chuyện gì, ánh mắt sáng lên:
“Không được.”
“Không được cái gì?”
Thẩm Tuấn siết tay tôi, vẻ nghiêm túc như trẻ con:
“Chúng ta phải làm lại một đám cưới.”
“Lần trước em gả cho ông nội tôi.”
“Lần này, em phải gả cho tôi—Thẩm Tuấn.”
Tôi sững lại rồi bật cười.
“Em cười gì?” anh nhíu mày.
“Cười vì anh nghiêm túc quá.” tôi bóp nhẹ tay anh, “Nhưng em thích.”
Thẩm Tuấn nhìn tôi, khóe môi dần cong lên.
Ánh mắt anh dịu dàng đến mức khiến tôi hơi choáng.
“Vậy thì, Thẩm phu nhân.” anh cúi sát bên tai tôi, giọng khàn thấp, “Em có đồng ý lấy tôi không?”
Tôi nhìn anh, ánh mắt đầy ý cười:
“Em đồng ý.”
HẾT