CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Ayr2KCdQx
10
Cuộc sống sau khi ký đơn ly hôn bình lặng hơn tôi từng tưởng, mà cũng rực rỡ hơn tôi nghĩ.
Tôi quay lại với chuyên ngành đã bỏ dở nhiều năm. Nhờ Cố Ngôn Chu giới thiệu, tôi vào làm tại một công ty nước ngoài có đãi ngộ khá tốt.
Không còn Thẩm Xác săm soi từng li từng tí.
Không còn đống việc nhà chất chồng mỗi ngày.
Cũng không cần dè chừng sắc mặt của Lâm Uyển nữa.
Tôi bắt đầu đến phòng gym.
Bắt đầu học vẽ.
Bắt đầu tự mình đi những chuyến du lịch ngắn ngày.
Còn Thẩm Xác thì dường như phát điên thật sự.
Anh ta đã đuổi việc Lâm Uyển.
Nghe nói hôm rời công ty, cô ta làm ầm lên một trận, phanh phui không ít chuyện mờ ám của anh ta, khiến anh ta mất sạch thể diện trong giới làm ăn.
Sau đó, Thẩm Xác như kẻ mất trí tìm mọi cách kéo tôi quay lại.
Anh ta đứng dưới tòa nhà công ty tôi suốt một đêm, tay cầm hộp bánh tôi từng thích, ướt sũng trong mưa.
Anh ta mang đủ thứ hàng hiệu đến trước cửa nhà tôi. Tôi vứt thẳng vào thùng rác bao nhiêu lần, anh ta vẫn không bỏ cuộc.
Có lần, anh ta còn thuê hẳn một xe tải đầy dứa, mở livestream giữa quảng trường, tự tay đập nát từng quả, nói từ nay sẽ không bao giờ động đến thứ đó nữa, chỉ mong tôi chịu gặp anh ta một lần.
Buổi livestream ấy nhanh chóng trở thành trò cười của cả thành phố.
Tôi và Cố Ngôn Chu cùng xem đoạn video đó khi tôi đang loay hoay trong bếp thử nấu món mới.
“Anh ta làm vậy để làm gì chứ?” tôi khẽ nói.
Cố Ngôn Chu tắt điện thoại, giọng điềm tĩnh:
“Chỉ là đang tự cảm động chính mình thôi.”
Tôi tiếp tục thái cà chua, không ngẩng đầu.
“Người anh ta yêu chưa từng là em. Chỉ là anh ta không chịu nổi cảm giác mất quyền kiểm soát.”
Cố Ngôn Chu bước lại gần, tự nhiên cầm lấy con dao trong tay tôi.
“Để anh làm. Coi chừng đứt tay.”
Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh, trong lòng khẽ rung động.
Suốt nửa năm qua, anh chưa từng nói một lời vượt giới hạn.
Nhưng mỗi khi trời mưa, anh luôn xuất hiện đúng giờ dưới lầu công ty tôi.
Mỗi lần tôi đau dạ dày giữa đêm, anh mang đến một bát cháo nóng.
Mỗi khi tôi mệt mỏi muốn bỏ cuộc, anh đều nói: “Em rất tốt.”
Anh giống như gió xuân, lặng lẽ chữa lành tôi lúc nào không hay.
Nửa năm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện.
Lần này, bố mẹ tôi thật sự ngã bệnh.
Bao năm dồn nén, cộng thêm chuyện Thẩm Xác làm ầm ĩ bên ngoài, cơ thể hai người già cuối cùng cũng không chịu nổi.
Tôi do dự rất lâu, rồi vẫn quyết định đi.
Trong phòng bệnh, hai con người từng đối xử khắc nghiệt với tôi giờ nằm trên giường, cơ thể gầy yếu, dây truyền chằng chịt, già nua đến đáng sợ.
Thấy tôi bước vào, mắt mẹ tôi lập tức đỏ hoe.
“Tri Hứa…”
Bà run run chìa tay.
“Bố mẹ sai rồi… chúng ta hồ đồ quá…”
Bố tôi quay mặt đi, lặng lẽ lau nước mắt, không dám nhìn tôi.
Tôi từng nghĩ nếu có ngày này, mình sẽ khóc, sẽ oán trách, sẽ tủi thân.
Nhưng không.
Tôi chỉ lặng lẽ kéo lại chăn cho họ, rồi gọt một quả táo.
“Cố gắng dưỡng bệnh đi.” Tôi nói.
Có những tổn thương, đã xảy ra thì không thể xóa.
Tôi có thể không hận.
Nhưng cũng không thể yêu họ như trước kia, không một chút ngăn cách.
Khi tôi bước ra khỏi phòng bệnh, Thẩm Xác đứng cuối hành lang.
Anh ta gầy hơn trước, tay kẹp điếu thuốc. Thấy tôi, anh ta lập tức dập thuốc, bước nhanh tới.
“Tri Hứa, bố mẹ họ—”
“Thẩm Xác.” Tôi ngắt lời.
Tôi nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài khung cửa.
“Đừng xuất hiện nữa.”
“Dù anh làm gì, chúng ta cũng không thể quay lại.”
“Tôi đang sống rất tốt. Tôi không muốn bất kỳ ai phá vỡ sự bình yên này.”
Thẩm Xác đứng im tại chỗ, môi mấp máy nhưng không nói nổi câu nào.
Có lẽ đến lúc này anh ta mới hiểu—
Tống Tri Hứa từng yêu anh ta bằng cả trái tim, đã chết trong đêm tuyết trắng năm ấy rồi.
11
Chiếc xe của Cố Ngôn Chu đậu dưới bóng cây trước bệnh viện.
Thấy tôi đi ra, anh hạ cửa kính, mỉm cười dịu dàng.
“Xong rồi à?”
“Ừ. Xong rồi.”
Tôi mở cửa xe, thắt dây an toàn.
Trong xe vang lên bản nhạc nhẹ tôi thích nhất, mùi cam thoảng qua rất dễ chịu.
Cố Ngôn Chu đưa cho tôi một ly trà sữa nóng.
“Mới mua. Ba phần đường, không đá.”
Tôi nhận lấy, nhấp một ngụm.
Độ ngọt vừa phải.
“Cố Ngôn Chu.”
Tôi bất chợt quay sang nhìn anh.
Anh đang lùi xe, góc nghiêng gương mặt rõ nét.
“Ừ? Sao vậy?”
“Nếu như…” tim tôi đập nhanh hơn một nhịp,
“nếu bây giờ em muốn bắt đầu một mối quan hệ… anh nghĩ có muộn không?”
Chiếc xe khựng lại trong tích tắc.
Cố Ngôn Chu quay đầu nhìn tôi.
Trong mắt anh, ánh sáng bừng lên rực rỡ đến mức tôi chưa từng thấy.
Anh nói rất nghiêm túc:
“Tống Tri Hứa.”
“Chỉ cần là em, thì sẽ không bao giờ là muộn.”
Ánh nắng xuyên qua cửa kính, rơi xuống vai chúng tôi.
Tôi mỉm cười.
Lần này tôi biết rõ—
Mặt trời của tôi, cuối cùng cũng thật sự mọc lên rồi.