CHƯƠNG 6
Dù mẹ nói năng nghe có vẻ rất tha thiết, nhưng linh cảm của tôi lại liên tục cảnh báo: chuyện này tuyệt đối không đơn giản.
Bao năm nay bà chưa từng dịu dàng với tôi đến vậy. Không có lý do mà bỗng dưng tốt lên — không phải có âm mưu thì cũng là có mưu đồ.
Nghĩ vậy, tôi lén mở sẵn chế độ ghi âm.
Tôi muốn biết rốt cuộc bà đang đóng vai gì.
9
Trong bữa ăn, mẹ vừa gắp thức ăn cho tôi vừa liên miệng xin lỗi.
Cảm xúc lên cao, bà còn cố nặn ra vài giọt nước mắt, nắm tay tôi nói muốn hóa giải oán hận bao năm.
Thấy tôi ăn kha khá, bà im lặng một lúc.
Vẻ day dứt ban nãy biến mất sạch sẽ.
Thay vào đó là gương mặt lạnh tanh quen thuộc.
“Phan Phan, mẹ hỏi con lần cuối,”
“Con có chịu thay Quang Tông gánh khoản nợ này không?”
“Chỉ cần con chịu trả tám trăm vạn, thằng bé nhất định sẽ ghi nhớ ân tình này suốt đời!”
Tôi nhẹ nhàng đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào bà:
“Mẹ vẫn chưa chịu buông bỏ à?”
“Con đã nói rất rõ rồi. Con không thể thay Phan Quang Tông trả số tiền đó.”
Mẹ lập tức nổi giận đùng đùng, hất tung mâm cơm xuống đất.
“Phan Phan, mày đúng là đồ máu lạnh! Nó là em trai ruột của mày đấy!”
“Sau này mày lấy chồng bị nhà chồng ức hiếp, ai đứng ra chống lưng cho mày nếu không phải nó?”
“Chống lưng?” Tôi bật cười mỉa.
“Tôi không cần một thằng em vô tích sự, dám trộm thẻ công vụ của tôi để ‘chống lưng’. Cuộc đời tôi, không cần các người lo.”
“Chính mày mới là đồ vô dụng!”
Mẹ tôi ghét nhất ai đụng chạm đến con trai, tức đến mức đá lật cả chiếc bàn trước mặt.
“Phan Phan, đã thế thì đừng trách mẹ ra tay độc!”
“Nói thật cho mày biết, trong đống thức ăn ban nãy mẹ đã bỏ thuốc rồi.”
“Mẹ đã tìm cho mày một cuộc hôn nhân ngon lành. Người ta chịu bỏ ra năm mươi vạn để cưới mày về. Nếu sinh được con trai, họ trả thêm năm mươi vạn nữa!”
“Tối nay người ta sẽ tới. Lấy trước năm mươi vạn đó đi cầu xin sếp mày. Tao không tin hắn không thả Quang Tông!”
Nhìn gương mặt đắc ý của mẹ, tim tôi lạnh đến chết lặng.
Tôi biết bà sẽ làm mọi cách để cứu con trai, nhưng không ngờ lại tàn nhẫn đến mức này.
May mà tôi đã sớm sinh nghi.
Tôi âm thầm nhổ thức ăn ra, bản ghi âm thì chạy trọn vẹn.
Thấy mẹ đang kích động, tôi không dám phản ứng mạnh, sợ bà làm chuyện điên rồ.
Tôi chỉ lén báo cảnh sát, đồng thời gửi tin cầu cứu cho sếp — người cũng đang ở cùng khách sạn.
Mẹ tôi hoàn toàn không hay biết.
Bà hớn hở gọi điện, thúc giục “người mua” đến.
Chẳng bao lâu sau, đối phương nóng nảy xông thẳng vào phòng.
Đó là một gã đàn ông trung niên trọc đầu, tầm hơn năm mươi tuổi.
Ánh mắt hắn quét qua tôi đầy dâm tà, khiến người ta buồn nôn.
Hắn vỗ bụng phệ, cười hả hê:
“Chị Thúy, tôi phải cảm ơn chị đấy. Con gái cưng nhà chị, từ nay là của tôi rồi!”
Khi bàn tay hắn sắp chạm vào tôi, tôi quát lớn:
“Đừng đụng vào tôi! Tôi không tự nguyện, anh chạm vào tôi là phạm pháp!”
Hắn cười khinh, rút ra một bản hợp đồng đã ký sẵn.
“Giấy trắng mực đen đây. Mẹ cô đã bán cô cho tôi rồi, giờ cô là người của tôi.”
“Đừng giả bộ nữa. Lát nữa nhớ phục vụ cho tử tế. Năm mươi vạn này đâu phải để tiêu cho không!”
Ngay lúc gã trung niên chuẩn bị lao tới, cửa phòng khách sạn bị đá văng.
Sếp tôi dẫn theo cảnh sát xông vào, quát lớn:
“DỪNG LẠI!”
10
“Sao… sao các người lại tới đây?!”
Mẹ tôi chết sững, rõ ràng không ngờ tôi đã âm thầm cầu cứu.
Gã đàn ông trung niên hoảng loạn, trong cơn cuống quýt còn hung hăng đá mẹ tôi một cú…