CHƯƠNG 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Trong đoạn ghi hình, Lâm Y Y mặc đồng phục y tá, lén lút trà trộn vào phòng bệnh của Lạc Lạc.
Cô ta nhìn trước ngó sau, rồi lấy chiếc gối trên giường, ấn mạnh xuống.
Thân thể nhỏ xíu dưới lớp chăn từ giãy giụa dữ dội, đôi chân bé con đạp loạn trong không trung… đến khi dần dần mềm oặt.
Cuối cùng, hoàn toàn bất động.
Tôi nhìn đến đó thì nước mắt trào ra không kìm được.
Còn Lục Thừa Châu — cả thế giới của anh ta như sụp đổ ngay trong khoảnh khắc ấy.
Tôi tiến lên, đôi tay run rẩy, tát anh ta liên tiếp.
Một cái.
Hai cái.
Cho đến khi đủ chín mươi chín cái.
“Anh có biết từ lúc phát bệnh, con bé đau đớn thế nào không?”
“Anh có biết mỗi lần xuất huyết, nhiễm trùng, sốt cao, nó phải cắn răng chịu đựng ra sao không?”
“Anh có biết mỗi đêm gặp ác mộng, nó vừa khóc vừa hỏi ba có bỏ con không không?”
“Lục Thừa Châu, anh chẳng biết gì hết!”
Anh ta quỳ sụp xuống trước mặt tôi, nước mắt hòa lẫn máu nơi khóe môi.
“Xin lỗi… xin lỗi… anh đã hiểu lầm em…”
“Tất cả là lỗi của anh… chuyện của Lạc Lạc là do anh… anh đáng chết…”
Tôi bật cười, nụ cười khô khốc.
“Đúng, anh đáng chết. Một thằng đàn ông không quản nổi bản thân, để nhân tình chèn ép mẹ con tôi, mặc kệ chúng tôi bị giày xéo.”
“Nếu không vì Lạc Lạc, anh nghĩ tôi còn dính dáng gì tới loại người như anh sao?”
“Đứa bé thứ hai tôi mang thai với anh chỉ để lấy máu cuống rốn cứu Lạc Lạc. Ngoài chuyện đó ra, giữa chúng ta từ lâu đã không còn gì.”
Lục Thừa Châu như bị rút hết xương sống, ngã gục xuống đất.
Thứ anh ta cố chấp níu giữ — hóa ra chỉ là ảo tưởng.
Cuộc hôn nhân anh ta tưởng còn có thể cứu vãn, thực chất chỉ là sự nhượng bộ cuối cùng tôi dành cho con gái.
Anh ta thở dốc, bò lại gần tôi, muốn chạm vào.
Nhưng bàn tay dính máu chỉ dừng giữa không trung, không dám đặt xuống.
Tôi biết.
Lần này, anh ta thật sự hối hận.
Nhưng đã muộn.
Tôi quay người.
Sau lưng là giọng nói hèn mọn đến cùng cực:
“Cẩn Vụ… anh biết sai rồi… cho anh một cơ hội được không?”
“Lâm Y Y anh đã đưa ra nước ngoài… từ nay anh sẽ không qua lại với ai nữa… anh không thể sống thiếu em…”
Tôi không quay đầu.
“Anh còn nhớ lần đầu anh phản bội tôi không?”
“Khi đó Lạc Lạc còn chưa sinh. Anh qua lại với một nữ sinh đại học — người tôi tài trợ học phí.”
“Cô ta không biết anh đã kết hôn. Còn tôi, vì đứa con chưa chào đời, tôi im lặng.”
“Nhưng trái tim tôi, từ ngày đó đã chết rồi.”
Nói xong, tôi nắm tay Cố Ngôn rời đi.
Lần này tôi không còn hận, cũng không còn oán.
Chỉ còn sự lạnh lẽo và bình thản.
Sau lưng, tiếng khóc của Lục Thừa Châu vang lên tuyệt vọng.
Một tháng sau, Lâm Y Y bị bắt ở nước ngoài.
Cố ý giết người, trốn thuế, gian lận — án chung thân.
Ngày hôm sau, Cố Ngôn đưa điện thoại cho tôi.
“Vụ Vụ… Lục Thừa Châu có vẻ muốn tự sát. Em có muốn nói chuyện không?”
Tôi nhận lấy máy.
Đầu dây bên kia là tiếng gió biển và khoảng lặng dài đến nghẹt thở.
Giọng anh ta đứt quãng:
“Cẩn Vụ… anh dùng mạng này đổi lấy sự tha thứ của em và Lạc Lạc… được không?”
Tôi im lặng một lúc, rồi hỏi:
“Anh biết lúc đau nhất, Lạc Lạc nói gì không?”
“Nó nói kiếp sau không muốn làm con gái của loại người như anh.”
“Vì vậy, dù anh có chết, anh cũng không xứng được tha thứ.”
Tôi cúp máy.
Sáng hôm sau, bản tin đưa tin Lục Thừa Châu đã qua đời.
Nghe nói đến lúc chết, anh ta vẫn nắm chặt chiếc nhẫn cưới.
Tôi nhấp một ngụm nước ấm, tắt tivi.
Trong lòng không gợn sóng.
Kiếp sau, con gái tôi không cần anh.
Còn tôi —
Càng không.
(HẾT)