CHƯƠNG 6
Tình trạng của Hân Hân nghiêm trọng hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Con bé bắt đầu gặp ác mộng liên miên, trở nên ít nói hẳn, thậm chí không dám ở một mình trong phòng.
Bác sĩ kết luận đó là rối loạn stress sau sang chấn nặng, cần điều trị lâu dài và phải có người thân luôn đồng hành.
Tim tôi như bị bóp nghẹt lần nữa.
Tôi gác lại mọi công việc không cần thiết, hủy hết những cuộc gặp gỡ xã giao.
Hai mươi bốn giờ mỗi ngày chỉ ở cạnh con.
Kể chuyện trước giờ ngủ, cùng con tô màu, dẫn con đi công viên giải trí.
Tôi chỉ mong con hiểu rằng, mẹ luôn ở đây, con đang an toàn.
Dần dần, nhờ những nỗ lực đó, nụ cười trên gương mặt Hân Hân xuất hiện nhiều hơn.
Con bé bắt đầu chịu mở lòng.
Một tối nọ, con ôm lấy tôi, thì thầm:
“Mẹ ơi, con vẽ cho mẹ một bức tranh.”
Tôi mở tờ giấy ra.
Trong tranh là một nữ siêu nhân mặc áo giáp, dang tay che chở một bé gái đang khóc phía sau.
Gương mặt nữ siêu nhân… chính là tôi.
Nước mắt tôi lập tức rơi xuống.
Ngay trước ngày ra tòa, tôi nhận được một cuộc gọi lạ.
Người ở đầu dây tự xưng là luật sư của Tôn Tư Duyệt.
“Cô Giang, thân chủ của tôi mong được hòa giải riêng với cô.”
“Họ sẵn sàng bồi thường một triệu, chỉ cần cô ký đơn bãi nại.”
Nghe xong, tôi bật cười lạnh.
“Anh nói với cô ta, tôi không cần tiền.”
“Tôi chỉ muốn họ ngồi tù đến mục xương!”
Trong phòng xử, tôi lại nhìn thấy Tôn Tư Duyệt và Trần Thanh.
Chỉ mới một tháng, Trần Thanh đã không còn vẻ ngạo nghễ trước kia, cúi gằm mặt không nói.
Tôn Tư Duyệt thì tiều tụy hơn nhiều, nhưng ánh mắt vẫn ngạo mạn, đầy thù hằn nhìn tôi.
Đúng là chết cũng không biết hối cải.
Phiên tòa bắt đầu.
Từng phụ huynh của các nạn nhân lần lượt lên làm chứng, nghẹn ngào kể lại những hành vi tàn nhẫn của Tôn Tư Duyệt.
Những đứa trẻ từng bị Trần Thanh bắt nạt cũng lấy hết dũng khí, để lộ những vết sẹo vẫn còn hằn trên da.
Mỗi lời kể đều khiến người nghe lạnh sống lưng.
Luật sư bào chữa của Tôn Tư Duyệt hoàn toàn cứng họng.
Đến lượt tôi.
Tôi bình tĩnh thuật lại những gì con gái mình đã trải qua, cùng những tổn thương thể xác lẫn tinh thần con bé phải chịu.
“Con gái tôi năm nay mới bảy tuổi.”
“Con bé không dám mặc váy, không dám ngủ một mình, thậm chí sợ nói chuyện với người lạ.”
“Tất cả những nỗi sợ đó… kẻ gây ra đang ngồi ở kia.”
“Hôm nay tôi đứng đây, không phải vì riêng mình, mà vì tất cả những đứa trẻ từng bị họ làm hại.”
“Tôi cầu xin tòa án nghiêm trị tội phạm, trả lại công bằng cho các con!”
Cuối cùng, tôi nhìn thẳng Tôn Tư Duyệt trên ghế bị cáo, chậm rãi nói từng chữ:
“Người làm thầy phải truyền đạo, dạy học, giải nghi.”
“Cô lại biến bục giảng thành nơi trút giận, bắt nạt trẻ nhỏ để thỏa mãn bản thân.”
“Người làm mẹ phải lấy thân làm gương.”
“Cô lại dùng tư tưởng méo mó của mình, nuôi dạy con trai thành một kẻ tàn nhẫn giống hệt cô.”
“Cô không xứng làm thầy, càng không xứng làm mẹ!”
Toàn thân Tôn Tư Duyệt run lên, bất ngờ ngẩng đầu, ánh mắt oán hận khóa chặt lấy tôi.