Chương 5
Trần Hành Tri khẽ siết tay cô, nửa ngày không nói nên lời.
Anh nhìn cô như đang nhìn một điều gì đó vừa xa lạ vừa quen thuộc.
“Vậy… mấy năm nay em—”
“Làm lao công là thật.” Hứa Lạc cắt ngang. “Nhưng là tôi tự mở công ty vệ sinh. Tự mình trải nghiệm một thời gian thôi.”
Cô nhún vai.
“Anh tưởng ai cũng sống dựa vào đàn ông như trong phim à?”
Trần Hành Tri nghẹn họng.
Anh nhớ lại lần đầu gặp lại cô ở công ty mình — bộ đồng phục rộng thùng thình, mái tóc buộc thấp, tay đẩy xe rác. Khi đó tim anh như bị ai bóp chặt, vừa đau vừa giận.
Giận cô không chịu cúi đầu.
Giận bản thân không đủ mạnh để kéo cô về.
Hóa ra… từ đầu đến cuối, chỉ có anh là người diễn kịch một mình.
“Vậy tại sao em không nói?” Anh khàn giọng.
Hứa Lạc cười nhạt.
“Nói để làm gì? Để anh thấy tôi vẫn sống tốt rồi lại tiếc nuối? Hay để anh cảm thấy mình thua?”
Cô nhìn anh thẳng thắn.
“Tôi không cần anh thương hại. Cũng không cần anh chuộc lỗi.”
Căn phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim đập.
Trần Hành Tri bỗng bật cười tự giễu.
“Anh đúng là đồ ngốc.”
Anh ngẩng lên, ánh mắt đỏ hoe nhưng sáng rõ.
“Nhưng có một chuyện anh không ngốc.”
Anh quay đầu nhìn về phía cầu thang, nơi cậu bé đang ríu rít nói chuyện với bà cụ.
“Thằng bé… là con anh đúng không?”
Hứa Lạc siết chặt ngón tay.
Cô biết, giấu đến đây là đủ rồi.
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Nhưng đủ khiến thế giới của Trần Hành Tri sụp đổ rồi lại tái sinh.
Anh đứng bật dậy, bước lùi hai bước, như sợ mình nghe nhầm.
“Em nói… nó là con anh?”
“Đêm đó ở quán bar.” Cô nói rất bình tĩnh. “Tôi không nói vì không muốn anh vướng bận. Lúc ấy anh đã có lựa chọn của mình.”
Trần Hành Tri đột nhiên bật khóc.
Không phải kiểu nước mắt lăn dài bi thương, mà là một người đàn ông trưởng thành cuối cùng cũng hiểu mình đã đánh mất điều gì.
Anh quỳ xuống trước mặt cô.
Không phải cầu xin.
Mà là tự trách.
“Xin lỗi.”
Anh lặp lại rất nhiều lần.
“Xin lỗi vì đã để em một mình.”
“Xin lỗi vì đã dùng Diêu Lâm Lâm để kích em.”
“Xin lỗi vì đã không ở bên em lúc mẹ em mất.”
Hứa Lạc nghe từng câu, lòng không còn dữ dội như trước.
Thời gian đã mài mòn những vết xước.
Chỉ còn lại một khoảng trống.
Cô đứng dậy, đi tới cửa sổ.
“Trần Hành Tri.”
“Ừ.”
“Nếu anh muốn làm ba thằng bé, thì làm cho đàng hoàng.”
“Đừng làm vì áy náy. Đừng làm vì tình cũ. Cũng đừng vì tự tôn.”
Cô quay lại, ánh mắt rất rõ ràng.
“Chỉ làm nếu anh thật sự muốn.”
Trần Hành Tri không do dự.
“Anh muốn.”
Lần này không phải để thắng.
Không phải để chứng minh.
Chỉ là… muốn.
Dưới lầu, cậu bé đột nhiên chạy lên, lao vào lòng anh.
“Ba ơi, con đói!”
Trần Hành Tri bối rối một giây, rồi bật cười.
“Đi, ba nấu mì cho con.”
Hứa Lạc nhìn hai người một lớn một nhỏ lóng ngóng dưới bếp, trong lòng chợt mềm lại.
Công chúa năm xưa không còn nữa.
Nhưng cô không cần làm công chúa.
Cô đã tự mình trở thành nữ vương.
Còn người đàn ông kia—
Nếu muốn ở lại bên cạnh nữ vương,
thì phải học cách trưởng thành.