CHƯƠNG 6
Nhìn tấm ảnh chụp màn hình ấy, tôi tức đến mức toàn thân run lẩy bẩy, vết mổ còn chưa lành như muốn bật máu.
Khi chúng tôi gần như rơi vào tuyệt vọng, cuối cùng cũng xuất hiện một tia hy vọng.
Tối hôm đó, điện thoại của Tống Thành bất ngờ reo lên.
Một số lạ gọi đến.
“A lô, xin hỏi anh có phải anh Tống không? Tôi đã thấy bài cầu cứu của anh trên mạng.”
Ở đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trẻ.
Anh nói lúc xảy ra chuyện, xe anh chạy ngay phía sau chúng tôi. Camera hành trình của anh quay 4K rất rõ, và anh sẵn sàng cung cấp toàn bộ video.
Anh và vợ đọc được bài đăng của chúng tôi trên mạng, vừa đau lòng vừa phẫn nộ.
Vợ anh mới sinh em bé không lâu, nên anh hiểu rõ việc một người phụ nữ mang thai và sinh con gian nan thế nào.
Anh nói anh không dám nghĩ, nếu người gặp nạn hôm đó là vợ mình, anh sẽ sụp đổ ra sao.
Chỉ cần chúng tôi cần, hai vợ chồng anh sẵn sàng giúp vô điều kiện.
Khoảnh khắc ấy, tay Tống Thành cầm điện thoại run không kiểm soát, nước mắt rơi từng giọt xuống sàn.
“Cảm ơn anh… thật sự cảm ơn anh…”
Ngay trong đêm, người chủ xe tốt bụng ấy đã gửi video cho chúng tôi.
Hình ảnh sắc nét đến lạnh người.
Trong khung hình, chiếc SUV màu đen của Vương Lệ Mai phía trước hoàn toàn không gặp vật cản nào, không có mèo hoang như bà ta nói. Ngược lại, bà ta cố tình tăng tốc, ép sát xe chúng tôi, rồi bất ngờ bẻ lái, hung hãn chèn thẳng vào đầu xe.
Điều đáng sợ hơn là sau khi gây tai nạn, bà ta không hề xuống xe xem tình hình, mà dừng lại bên cạnh, hạ kính cửa sổ.
Dừng vài giây rồi thản nhiên rời đi.
Ngoài đoạn video đó, Tống Thành còn in ra toàn bộ lịch sử trò chuyện và những tin nhắn đe dọa suốt mấy tháng qua.
Đặc biệt là những câu như: “Cô cứ chờ đấy”, “Tôi sẽ không để cô yên”.
Chứng cứ rõ ràng, không thể chối cãi.
Đây không còn là một vụ va chạm giao thông đơn thuần.
Đây là hành vi cố ý gây thương tích có chủ đích, mức độ nghiêm trọng, thậm chí có thể cấu thành tội giết người chưa đạt.
Tống Thành mang toàn bộ video và tài liệu, một lần nữa bước vào Đội Cảnh sát Hình sự của Cục Công an.
Lần này, sau khi xem xong, sắc mặt các cảnh sát đều trầm xuống.
Chương 9
Ngày Vương Lệ Mai bị bắt, động tĩnh không hề nhỏ.
Nghe nói khi cảnh sát ập vào nhà, bà ta đang đắp mặt nạ, ngồi trên sofa xem tivi.
Khi bị còng tay, bà ta vẫn gào thét phản kháng:
“Các người làm gì vậy?! Dựa vào đâu bắt tôi?! Tôi phạm tội gì chứ?! Tôi không cố ý! Đó là tai nạn!”
Viên cảnh sát lạnh lùng đặt trước mặt bà ta ảnh chụp từ camera hành trình:
“Tai nạn? Cố tình hạ cửa kính nhìn nạn nhân cũng là tai nạn sao? Những lời đe dọa trong tin nhắn cũng là tai nạn à?”