Chương 5

Cập nhật lúc: 12-02-2026
Lượt xem: 2.7K

Tôi đứng trước micro, phía dưới là hàng trăm ánh mắt dõi theo trong im lặng.

Những người từng xì xào sau lưng tôi, giờ ai nấy đều căng thẳng, thấp thỏm.

Tôi hít sâu, cầm lấy micro.

“Chào mọi người. Có lẽ tôi cần giới thiệu lại một lần nữa. Tôi là Tô Doanh — vợ của Cố Cảnh Thâm.”

Cả khán phòng chấn động khẽ.

“Khi vào công ty, tôi không công khai thân phận. Lý do rất đơn giản.”

Tôi dừng lại một nhịp, ánh mắt bình thản quét qua từng gương mặt.

“Tôi muốn biết, nếu bỏ đi cái danh ‘phu nhân Tổng giám đốc’, chỉ với cái tên Tô Doanh, tôi có thể đi được bao xa bằng chính năng lực của mình. Đồng thời, tôi cũng muốn cùng chồng mình quan sát tình hình thực tế trong công ty.”

“Trong mấy tháng qua, tôi nhìn thấy tiềm năng rất lớn. Nhưng bên cạnh đó, cũng có những điều khiến tôi suy nghĩ.”

“Có người làm việc nghiêm túc lại bị cô lập chỉ vì không biết lấy lòng cấp trên. Có dự án quan trọng sắp ký kết, người phụ trách lại bị thay chỉ vì… đứng nhầm ‘phe’.”

Ánh mắt tôi lướt qua bàn Giám đốc Trương.

Ông ta cúi gằm mặt, liên tục dùng khăn lau mồ hôi.

Tôi dịu giọng.

“Tôi hiểu môi trường công sở luôn tồn tại những quy tắc ngầm. Nhưng tôi hy vọng ở đây, giá trị thật sự vẫn là năng lực. Không phải phe cánh.”

“Về tiền thưởng cuối năm, toàn bộ sẽ được rà soát lại. Chúng ta đánh giá dựa trên kết quả công việc. Ai đóng góp nhiều, người đó xứng đáng nhận nhiều.”

“Tôi nói vậy, mọi người có ý kiến gì không?”

Một tràng pháo tay vang lên, ban đầu rời rạc, rồi dần dần trở nên mạnh mẽ. Trần Mặc đứng bật dậy đầu tiên, ánh mắt nhìn tôi đầy tin tưởng.

Tôi trao lại micro cho Cố Cảnh Thâm.

Anh cầm lấy, giọng trầm ổn.

“Mọi người nghe rõ rồi chứ? Từ hôm nay, mọi quyết định của Tô Doanh tại công ty… chính là quyết định của tôi.”

Anh ngừng một chút.

“Bao gồm cả tôi cũng phải tuân theo.”

Cả hội trường lặng đi vài giây, sau đó là những tiếng hít vào khe khẽ.

Anh không biểu lộ cảm xúc, đưa micro lại cho MC đang ngây người, rồi khoác vai tôi trở về bàn chính.

Âm nhạc vang lên trở lại, nhưng ánh nhìn của mọi người vẫn bám theo chúng tôi.

Đến trước bàn, anh không để tôi ngồi xuống ngay mà khẽ trượt tay khỏi vai tôi, chuyển sang nắm chặt tay tôi.

Anh nhìn về phía luật sư đang chờ sẵn.

Luật sư hiểu ý, bước tới, lấy từ cặp tài liệu ra một tập hồ sơ màu xanh đậm.

“Cố tổng, cô Tô.”

Ông mở tài liệu trước mặt mọi người.

Tôi ngạc nhiên nhìn anh.

Anh nhận cây bút, đặt vào tay tôi, đầu ngón tay khẽ chạm lên mu bàn tay tôi như một sự trấn an.

“Cố phu nhân, ký đi. Từ hôm nay em là Phó tổng hợp pháp của công ty.”

Tôi cúi xuống đọc nhanh nội dung.

Anh tự nguyện chuyển nhượng 20% cổ phần tập đoàn đứng tên mình sang cho tôi.

Chữ ký của anh đã có sẵn.

“Cảnh Thâm… như vậy nhiều quá…”

“Không nhiều.” – Anh cắt lời. “Lúc kết hôn anh đã định làm, chỉ là bận quá nên kéo dài đến giờ. Hôm nay tiện thể, cũng để mọi người làm chứng.”

Tôi không do dự thêm nữa, ký tên mình xuống.

Ngay sau đó, anh lấy ra một chiếc hộp nhung xanh thẫm.

Nắp vừa mở, xung quanh vang lên những tiếng trầm trồ.

Bên trong là một bộ trang sức kim cương hoàn chỉnh — vòng cổ, hoa tai, lắc tay. Viên đá chủ rực sáng dưới ánh đèn, lấp lánh hơn hẳn sợi dây chuyền Lâm Vũ Tịch đang đeo.

Anh cầm vòng cổ, bước ra sau lưng tôi.

Ngón tay anh khẽ vén tóc tôi sang một bên, cẩn thận cài khóa.

Anh làm tất cả rất tự nhiên, mặc kệ những ánh mắt xung quanh.

Đeo xong, anh bước lại trước mặt tôi, hơi cúi xuống ngắm nhìn, môi khẽ cong lên.

“Anh thấy nó khi đi công tác. Nhìn một cái đã nghĩ đến em. Vốn định tối nay tạo bất ngờ.”

Anh dừng lại, ánh mắt sâu thẳm.

“Không ngờ lại xảy ra hiểu lầm vì Vương Yến, để em phải chịu ấm ức.”

“Còn viện phí của mẹ, anh đã thu xếp xong từ tuần trước rồi. Sau này chuyện như vậy đừng tự gánh nữa.”

Anh đưa tay lau nhẹ nơi khóe mắt tôi.

Lúc ấy tôi mới nhận ra mắt mình đã cay.

“Trước đây anh quá bận, có nhiều điều chưa chu toàn.” – Anh nói nhỏ. “Sau này sẽ không vậy nữa.”

Lớp bình tĩnh tôi cố giữ bỗng nứt ra.

Bao nhiêu tủi thân, lo lắng, hụt hẫng… không phải biến mất, mà đang được một thứ ấm áp hơn bao phủ.

Tôi chưa từng là người lạnh lùng.

Chúng tôi quen nhau qua mai mối, cưới nhau khi chưa thực sự hiểu hết về nhau. Sau hôn nhân, sự nghiệp anh thăng tiến nhanh chóng, ngày càng bận rộn. Còn tôi không muốn chỉ ở nhà với danh phận “vợ giám đốc”.

Vì thế tôi mới vào công ty.

Không ngờ mọi chuyện lại rẽ sang hướng này.

Càng không ngờ, chính một hiểu lầm tưởng như tai hại lại giúp tôi nhìn rõ anh hơn.

Trong ánh mắt sâu thẳm ấy, tôi thấy sự áy náy và trân trọng.

Anh đang thật lòng xin lỗi.

Đang dùng cách của mình — có thể không hoàn hảo, nhưng chân thành — để bù đắp cho tôi.