Chương 10

Cập nhật lúc: 12-02-2026
Lượt xem: 435

Một cuốn sổ cũ kỹ, giấy đã ngả màu thời gian, ghi chép tỉ mỉ những “phương pháp thực hành” được truyền lại qua nhiều đời nhà họ Chu — thứ họ gọi là nghi thức “khai cốt” dành cho con dâu.

18

Phiên xử đầu tiên được ấn định vào một ngày mưa xám xịt.

Trước cổng tòa, phóng viên chen chúc kín lối. Ống kính chĩa dày đặc, micro giơ cao, tiếng người lao xao hòa lẫn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái che.

Tôi mặc bộ váy đen đơn giản, theo lối dành riêng cho đương sự bước vào phòng xử cùng luật sư Triệu và Phương Mẫn.

Tôi nhìn thấy Chu Minh Hàn.

Anh ta khoác áo giam màu xanh nhạt, cổ tay bị khóa bằng còng thép lạnh lẽo. Chỉ một tháng không gặp mà như già đi cả chục năm. Vẻ lịch lãm của một chuyên gia tài chính năm nào đã biến mất hoàn toàn.

Ngồi trước mặt tôi giờ đây chỉ là một người đàn ông hốc hác, ánh mắt u tối, khí chất tiêu tan.

Anh ta cũng nhìn thấy tôi.

Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, tôi bắt gặp trong mắt anh ta một thứ cảm xúc hỗn độn — tức giận, oán trách, bàng hoàng… và thoáng qua một tia van nài.

Tôi không dừng lại.

Tôi ngồi vào vị trí nguyên đơn, ánh mắt thẳng thắn, không chút do dự.

Bên cạnh anh ta là Lý Tú Mai — mẹ chồng tôi, đồng phạm. Bà ta gầy rộc, sắc mặt xám xịt, thần thái trống rỗng như người mất hồn.

Phiên tòa bắt đầu.

Luật sư Vương Cảnh Minh, đại diện phía bị cáo, quả nhiên sắc bén.

Ngay phần mở đầu, ông ta phủ nhận toàn bộ cáo buộc cố ý gây thương tích. Ông cố gắng định nghĩa hành vi của Chu Minh Hàn là “một biểu hiện tình cảm lệch lạc trong hôn nhân”, nhấn mạnh rằng thân chủ mình yêu vợ sâu sắc, chỉ vì thiếu hiểu biết nên gây ra hậu quả ngoài ý muốn.

Theo ông ta, nếu có tổn hại thì cũng chỉ là vô ý.

Ông ta đưa ra hàng loạt hình ảnh chúng tôi từng đăng — những chuyến du lịch, những bữa tiệc sinh nhật, thư tay và nhật ký tình cảm.

Ông ta muốn chứng minh rằng hôn nhân của chúng tôi từng hạnh phúc, và tôi là người phụ nữ quá đáng — vì một hiểu lầm mà hủy hoại cả cuộc đời chồng.

Giọng ông ta đầy kịch tính.

Trong hàng ghế dự khán đã bắt đầu có tiếng xì xào.

Tôi vẫn bình thản.

Tôi nhìn ông ta như đang xem một vở diễn rẻ tiền.

Đến lượt luật sư Triệu.

Cô không tranh cãi dài dòng. Chỉ lần lượt đưa ra ba bằng chứng.

Bằng chứng thứ nhất: kết luận giám định thương tật của tôi — kèm xác nhận tổn hại vĩnh viễn đến khả năng sinh sản.

Khi những hình ảnh CT hiện lên màn hình lớn, kèm theo các cụm từ “tổn thương mãn tính”, “rách kéo dài”, “không thể hồi phục”, cả phòng xử lặng đi.

Bằng chứng thứ hai: bản ghi âm nguyên vẹn.

Giọng nói của Chu Minh Hàn vang lên trong phòng xử, vẫn dịu dàng như mọi khi. Nhưng nội dung lại lạnh lẽo đến rợn người.

Sự đối lập ấy khiến không khí đặc quánh.

Khi âm thanh kim loại khẽ vang lên ở cuối đoạn ghi âm…

Tôi thấy vai anh ta khẽ run.

Mặt anh ta trắng bệch.

Bằng chứng thứ ba.

Luật sư Triệu lấy ra một cuốn sách cổ, bìa đã sờn mép.

“Thưa quý tòa,” cô nói, “đây là gia phả dòng họ Chu, cùng một cuốn ghi chép mang tên ‘Pháp môn khai hợp xương chậu nữ nhân’ được tìm thấy tại quê nhà bị cáo.”

Cô đeo găng tay, mở từng trang.

“Cuốn sách này ghi lại chi tiết các phương thức họ sử dụng để ‘mở xương’ phụ nữ. Không chỉ vậy, mỗi thế hệ con dâu đều được ghi nhận kết quả bằng mực chu sa.”

Cô đọc ví dụ.

Có người được đánh giá là “ưu” vì sinh hai con trai.

Có người bị ghi “liệt” vì thất bại và sống đời tàn phế.

Rồi cô dừng ở trang cuối.

“Hồ sơ của nguyên đơn — Hứa Tĩnh.”

Cô đọc rõ ràng từng chữ:

“Vợ Minh Hàn, thân thể yếu, xương hẹp, cần kiên trì khai hợp. Bảy năm đã qua, cốt môn gần mở. Đánh giá: lương.”

Khi chữ “lương” vang lên, cả phòng xử chìm vào im lặng.

Đó không còn là một hành vi cá nhân.

Đó là một hệ thống truyền thừa.

Một tội ác được hợp thức hóa qua nhiều thế hệ.

Chu Minh Hàn sụp xuống ghế.

Anh ta lẩm bẩm, như mất trí: “Không thể… không thể…”

Còn Lý Tú Mai thì phát điên.

Bà ta gào thét, chửi rủa, lao về phía tôi như thú dữ.

“Con đàn bà độc ác! Mày hủy cả dòng họ tao!”

Bà ta bị cảnh sát giữ lại, phòng xử hỗn loạn.

Tôi vẫn ngồi yên.

Tôi nhìn người phụ nữ từng ra lệnh cho tôi trong căn nhà ấy giờ đây gào khóc giữa công đường.

Tôi nhìn người đàn ông từng coi tôi như một vật sở hữu giờ đây sụp đổ không còn gì.

Tôi nghĩ, đây là màn kết tôi chờ suốt bảy năm.

19

Lý Tú Mai bị cưỡng chế đưa ra ngoài.

Thẩm phán tuyên tạm nghỉ.

Chu Minh Hàn bị dẫn đi, cúi gằm mặt.

Anh ta không nhìn tôi.

Kết quả sau đó không có bất ngờ.

Cuốn “bí kíp” kia trở thành chứng cứ then chốt, bóc trần hoàn toàn lớp vỏ “vô ý” và “vì yêu”.

Một tuần sau, bản án được tuyên.

Tôi không đến dự.

Luật sư Triệu gọi điện báo:

Chu Minh Hàn — phạm tội cố ý gây thương tích, thời gian phạm tội kéo dài bảy năm, thủ đoạn nghiêm trọng, hậu quả không thể phục hồi — bị tuyên 15 năm tù.

Lý Tú Mai — vai trò chủ mưu, xúi giục và giám sát — nhận 10 năm tù.

Cuốn sách được niêm phong như tang vật.

“Di sản” của nhà họ Chu chấm dứt tại đây.

Ngày bản án công bố, dư luận bùng nổ.

Nhiều người cho rằng mức án là xứng đáng.

Nhiều người thương cho tuổi xuân của tôi.

Từ khóa “Khai Cốt Môn” lan khắp mạng xã hội.

Phụ nữ bắt đầu kể lại những câu chuyện của chính họ — những tổn thương được che đậy dưới cái tên “vì yêu”.

Vụ án của tôi trở thành lời cảnh tỉnh.

Luật sư Triệu nói thêm với tôi:

Chu Minh Hàn và Lý Tú Mai đã nộp đơn kháng cáo.

Nhưng tôi biết.

Dù họ còn vùng vẫy thế nào,

bánh xe công lý đã bắt đầu lăn.