CHƯƠNG 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Em có muốn trở thành nữ chính trong câu chuyện của anh không?”
Tôi nhìn anh qua làn nước mắt nhòe đi.
Tôi đưa tay nhận lấy chiếc còi nhỏ ấy, gật đầu thật mạnh.
Cả khán phòng lập tức bùng nổ tiếng vỗ tay vang dội.
Nếu như tình yêu giữa tôi và Tiêu Thiếu Vu từng rực cháy dữ dội như ngọn lửa,
thì tình cảm tôi dành cho Lục Vũ lại dịu dàng như nước ấm.
Không ồn ào.
Không chói lòa.
Nhưng đủ để sưởi ấm tận sâu trong tim.
Chúng tôi cùng nhau gây dựng trạm y tế nhỏ bé thành bệnh viện tốt nhất trên đảo.
Nhận nuôi vài đứa trẻ bị bỏ lại sau bão.
Sau lưng bệnh viện, chúng tôi làm một mảnh vườn nho nhỏ.
Trồng những luống cà chua tôi yêu thích nhất.
Thời gian lặng lẽ trôi.
Bình thản mà ấm áp.
10
Tiêu Thiếu Vu rời đi vào ngày hôm sau khi tôi nói lời kết thúc.
Anh không đến gặp tôi lần cuối.
Chỉ đặt lại trên bàn tôi một bức thư.
Bên trong chỉ vỏn vẹn một câu:
“Thanh Thu, mong em hạnh phúc.”
Tôi ngồi rất lâu trước tờ giấy ấy.
Cuối cùng, tôi cất nó vào ngăn kéo.
Nửa năm sau, tôi nhìn thấy tên anh trên bản tin thời sự.
Bắc Thành hứng chịu trận lũ lớn nhất trong nhiều năm.
Tiêu Thiếu Vu dẫn đội của mình lao vào tuyến đầu cứu hộ.
Ba ngày ba đêm không chợp mắt.
Đưa được hàng trăm người dân ra khỏi vùng nguy hiểm.
Ở chuyến sơ tán cuối cùng —
Con đập bất ngờ vỡ.
Để giữ con thuyền phía sau đầy trẻ nhỏ không bị lật,
Anh đã lấy thân mình chặn dòng nước cuộn xiết.
Anh được truy tặng danh hiệu liệt sĩ.
Huân chương hạng nhất.
Trong buổi họp báo, cha anh thay mặt nhận huân chương.
Vị lão tướng tóc bạc nói, giọng run nhưng kiêu hãnh:
“Con trai tôi là một quân nhân chân chính.”
“Nó không hổ thẹn với Tổ quốc.”
“Không hổ thẹn với nhân dân.”
“Chỉ có lỗi với một cô gái mà nó từng yêu rất sâu.”
Tôi nhìn gương mặt già nua trên màn hình.
Trong ngực như bị thứ gì chặn lại.
Đau đến mức không thể gọi thành tên.
Ngày tang lễ, tôi xin phép trở về Bắc Thành.
Không nói với Lục Vũ.
Đây là lời từ biệt của riêng tôi.
Tôi mặc đồ đen, đứng ở hàng cuối cùng.
Nhìn tấm ảnh đen trắng của Tiêu Thiếu Vu.
Trong ảnh, anh mặc quân phục, cười rạng rỡ.
Vẫn là chàng trai năm nào.
Tống Nặc cũng có mặt.
Cô ta đã kết hôn với một doanh nhân giàu có, sống cuộc đời xa hoa như từng mong muốn.
Thế nhưng hôm đó cô khóc đến khản giọng.
Như thể mình mới là người đau đớn nhất.
Mẹ Tiêu nhìn thấy cô, lập tức yêu cầu bảo vệ mời ra ngoài.
“Cô không có tư cách đứng ở đây.”
Tống Nặc bị đưa đi trong ánh mắt soi mói của mọi người.
Tôi nhìn tất cả, lòng không gợn sóng.
Sau lễ tang, tôi đến trước mộ anh.
Đặt xuống một bó hồng trắng.
“Tiêu Thiếu Vu, em đến thăm anh.”
“Giấc mơ làm anh hùng của anh… cuối cùng cũng thành sự thật.”
“Chắc anh vui lắm.”
“Em tha thứ cho anh rồi.”
“Không phải vì anh đã ra đi.”
“Mà vì em đã thực sự buông xuống.”
“Nếu có kiếp sau… đừng ngốc như vậy nữa.”
Tôi quay lưng bước đi.
Vì có một người đang đợi tôi.
Đảo Vụ mới là nhà của tôi.
Khi ra khỏi nghĩa trang, trời bắt đầu mưa lất phất.
Tôi không mở ô.
Để mặc nước mưa thấm ướt tóc.
Có lẽ… đây là lời chào cuối cùng của anh dành cho tôi.
Khi tôi trở lại bến cảng, Lục Vũ đã đứng đó.
Anh không hỏi tôi đã đi đâu.
Chỉ mở rộng vòng tay.
Ôm tôi vào lòng.
“Thanh Thu, em về rồi.”
Tôi vùi mặt vào ngực anh, bật khóc.
Khóc hết những day dứt của quá khứ.
Khóc xong, trời cũng tạnh.
Sau này, mẹ Tiêu gửi cho tôi một hộp di vật.
Bên trong là những thứ tôi từng tặng anh.
Chiếc bút khắc tên hai đứa.
Áo len tôi đan.
Vé xem phim cũ.
Và một “phiếu hòa giải” đã ố vàng.
Ngày đó tôi đưa cho anh như một trò đùa.
“Từ giờ nếu làm em giận, chỉ cần đưa tấm này ra, em sẽ tha thứ.”
Anh chưa từng dùng.
Mặt sau tấm phiếu có một dòng chữ viết bằng bút chì rất nhỏ:
“Thanh Thu là để yêu thương, không phải để làm tổn thương.”
Ngày ghi bên dưới —
Chính là ngày tôi rời Bắc Thành ba năm trước.
Tôi mang chiếc hộp ấy ra biển.
Châm lửa.
Nhìn ngọn lửa nuốt dần những kỷ niệm.
Gió biển cuốn tro tàn bay xa.
Tiêu Thiếu Vu, thư anh, em đã đọc.
Em đồng ý hòa giải.
Giờ anh thật sự là anh hùng rồi.
Tất cả chúng tôi đều tự hào về anh.
Ký tên —
Người từng thuộc về anh,
Thẩm Thanh Thu.
(HẾT)