Tiểu Tam
Phát hiện Chu Cận Nam nuôi một người phụ nữ bên ngoài.
Tôi bình tĩnh hơn cả tưởng tượng của chính mình.
Sau khi tra được địa chỉ của cô ta, tôi lập tức đến thẳng nhà.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản — phải nói chuyện cho rõ ràng.
Nhưng khi thật sự đứng trong phòng khách của cô ta, tôi lại sững người.
“Căn nhà này 1,63 triệu tệ.”
Người phụ nữ dựa vào ghế sofa, giọng thản nhiên.
“Chu Cận Nam trả toàn bộ một lần, viết tên tôi.”
Nói xong, cô ta như đã chuẩn bị từ trước, quay vào phòng ngủ.
Một lát sau bước ra, đặt trước mặt tôi một cuốn sổ đỏ nhỏ.
Không phải sổ nhà.
Là giấy đăng ký kết hôn.
“Tháng trước,” cô ta nói chậm rãi, “tôi và Chu Cận Nam đã đăng ký kết hôn.”
Tôi nhìn chằm chằm tờ giấy.
Tên anh.
Tên cô ta.
Con dấu đỏ tươi.
“Cho nên,” cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, khóe môi cong lên đầy mỉa mai, “xét về pháp luật…”
“Cô mới là kẻ thứ ba không thể lộ mặt.”
Tờ giấy ấy làm mắt tôi đau nhói.
Trong đầu bỗng hiện lên từng mảnh ký ức rời rạc.
Tôi và Chu Cận Nam ở bên nhau mười lăm năm.
Mười lăm năm.
Từ căn phòng trọ ẩm thấp đầu tiên.
Từ những ngày ăn mì gói chia đôi.
Từ lúc anh nắm tay tôi nói:
“Đợi anh ổn định rồi, chúng ta sẽ kết hôn.”
Tôi đã đợi.
Đợi anh đổi việc.
Đợi anh khởi nghiệp.
Đợi anh mua nhà.
Đợi anh nói: “Chờ thêm chút nữa.”
Mỗi lần như vậy, tôi đều tin.
Tin rằng mười lăm năm thanh xuân của mình không thể sai.
Nhưng mười lăm năm.
Tôi không đợi được một tờ giấy đăng ký kết hôn.
Lại chỉ đợi được hai chữ —
“Tiểu tam.”