NHÀ NÀY
Mỗi dịp cuối năm, mẹ chồng đều chủ động lo liệu hết chuyện sắm sửa Tết, nói rằng sợ tôi bận công việc không xuể.
Tôi cũng thoải mái bật chế độ thanh toán tự động cho bà, bao năm nay chưa từng rà soát lại chi tiêu.
Cho đến Tết năm nay, tôi nhận được hai hóa đơn mua đồ giống nhau như đúc.
Tôi thuận miệng hỏi:
“Mẹ ơi, năm nay mình đặt nhầm à? Sao con thấy có hai hóa đơn y chang nhau thế này?”
Ánh mắt mẹ chồng khẽ chao đi, nụ cười có phần gượng gạo.
“À… là thế này. Bên họ hàng xa có đứa cháu gái, một mình nuôi con cũng khổ. Nhà mình dư dả thì giúp đỡ chút.”
Trần Lễ đang nằm dài trên ghế sofa lướt điện thoại, không buồn ngẩng lên, chen vào:
“Mẹ vốn hay thương người, em đừng hỏi kỹ quá.”
Trong lòng tôi dấy lên một cảm giác khó tả, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười, cầm lại điện thoại.
“Nếu đã là người thân, mình càng nên qua lại. Đúng lúc em mới đặt ít cherry nhập khẩu, để em mang qua thăm cô ấy.”
Tôi mở lịch sử đơn hàng, tra địa chỉ rồi tự lái xe đến.
Cửa vừa mở, một cô gái còn rất trẻ xuất hiện.
Thấy tôi, cô ta thoáng giật mình, vô thức lùi lại nửa bước, tay khẽ kéo cậu bé chừng bốn tuổi phía sau ra sau lưng mình như muốn che chắn.