Mười Năm

Cập nhật
11-03-2026
Thể loại
Lượt xem
72
Trạng thái
Chưa xác định

Năm thứ mười tôi thay em gái trốn khỏi hôn lễ để thực hiện hôn ước với anh ta.

Chỉ vì tôi vô tình ngồi lên chiếc ghế mà cô ta thích nhất.

Đứa trẻ mà cô ta bỏ lại…

Đã đẩy tôi từ tầng ba xuống.

Cột sống gãy vụn, cả người tôi ngập trong máu. Tôi cố gắng cầu xin nó đi gọi người tới giúp.

Thế nhưng đứa bé lại giống hệt cha mình.

Lạnh lùng đến đáng sợ.

Nó nhìn tôi với ánh mắt chế giễu.

“Cô cũng xứng dùng đồ của mẹ tôi sao?”

“Tôi nói cho cô biết, cô vĩnh viễn không bao giờ thay thế được bà ấy!”

Nó còn cười nhạt.

“Cô muốn người khác tới cứu à?”

“Tôi muốn tận mắt nhìn cô biến thành kẻ tàn phế, để bố tôi tự tay đuổi cô ra khỏi nhà!”

Tôi không dám tin nhìn đứa trẻ trước mặt.

Đứa bé mà từ khi còn quấn tã…

Chính tôi đã bế bồng, chăm sóc từng chút một.

Trái tim tôi đau đớn như bị từng nhát dao cắt xẻ.

Sau khi được đưa vào bệnh viện cấp cứu,

tôi gọi một cuộc điện thoại ra nước ngoài.

“Giáo sư Tăng…”

“Tôi đồng ý sang nước ngoài.”