HỨA NHIÊN
Năm nay là năm thứ mười tôi ở bên Cố Dịch Niên.
Hôm nay, tôi vô tình nhận được một cuộc gọi từ điện thoại của anh.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng phụ nữ rất dịu dàng:
“A Niên, con mèo nhà mình vừa sinh một đàn mèo con rồi đấy.”
Tên người gọi được lưu trên màn hình là: “Mèo Con.”
Tôi bình tĩnh trả lời:
“Anh ấy đang tắm. Lát nữa cô gọi lại đi.”
Sau đó tôi cúp máy.
Buổi tối hôm đó, Cố Dịch Niên như phát điên.
Anh vội vàng nhặt quần áo vương vãi trên sàn, mặc qua loa lên người rồi lao ra khỏi cửa.
Còn tôi—
Tôi đập vỡ tất cả những thứ trong “ngôi nhà” từng thuộc về hai chúng tôi.
Sau đó xóa sạch mọi dấu vết của mình.
Tôi lên máy bay rời khỏi đất nước đó.
Ba năm sau.
Cố Dịch Niên cuối cùng cũng tìm được tôi trên một hòn đảo du lịch xa xôi.
Anh đứng trước mặt tôi, ánh mắt dừng lại ở đứa bé bên cạnh.
Đứa trẻ ấy… có vài nét giống anh.
Mắt anh đỏ lên.
Anh khàn giọng hỏi:
“Đó… là con của anh sao?”