GIÁ NHƯ

Cập nhật
12-02-2026
Thể loại
Lượt xem
382
Trạng thái
Chưa xác định

Tạ Nghiễn Thư đã thay tôi gánh tội, nhận bản án mười năm.

Trước ngày vào trại, anh sắp xếp ổn thỏa tất cả những gì mình coi trọng—Tạ thị do chính tay anh gây dựng, và cả người con gái anh đặt trong lòng.

Chỉ riêng tôi—người vợ mang danh nghĩa bao năm—anh để lại một bản hợp đồng cũ sờn mép.

“Mười năm trước em cứu tôi một lần. Bây giờ tôi thay em trả giá. Chúng ta xem như huề, Tri Ý.”

Tôi đứng đối diện anh qua tấm kính dày lạnh lẽo.

Cố tìm trong ánh mắt ấy một tia lưu luyến, hay dù chỉ một chút dao động.

Nhưng thứ tôi nhìn thấy chỉ là sự thản nhiên… và nhẹ nhõm.

Lúc đó tôi mới hiểu—

Anh chưa từng yêu tôi.

“Được.” Tôi tự tay xé nát bản hợp đồng đã ố màu thời gian. “Vậy coi như không ai nợ ai nữa.”

Một tuần sau, trại giam gọi đến.

Tạ Nghiễn Thư đã chết.

Trong tù, anh gặp lại kẻ năm xưa suýt hủy hoại tôi. Để ngăn hắn có cơ hội ra ngoài làm hại tôi thêm lần nữa, anh đã chọn cách kéo hắn xuống cùng mình.

Tôi buông điện thoại.

Gió lạnh quất qua mặt, đến khi hoàn hồn mới nhận ra mình đã bước ra giữa lòng đường từ lúc nào.

Tiếng phanh gấp chói tai vang lên.

Ánh đèn pha chói lòa.

Rồi bóng tối ập xuống giữa mùi máu tanh nồng.

Khi mở mắt lần nữa, tôi đã trở về quá khứ.

Lần này—

Tôi sẽ không để một tờ hợp đồng ràng buộc anh.

Cũng sẽ không để nó trói chặt cuộc đời mình thêm một lần nào nữa.