DANH PHẬN
Đúng vào ngày kỷ niệm cưới, tôi lại nhận được thiệp hồng.
Tên chú rể in trên đó là chồng tôi.
Cô dâu… là thư ký của anh ta.
Người đàn ông đứng trước mặt tôi ung dung bật lửa, rít một hơi thuốc rồi nhả khói, giọng thản nhiên như đang bàn chuyện làm ăn:
“Vài ngày nữa anh có một buổi tiệc rất quan trọng, cần dẫn bạn nữ đi cùng. A Dao thích hợp hơn em.”
“Em quanh năm ở nhà, cũng chẳng cần xuất hiện ở mấy chỗ xã giao đó. Cái danh ‘bà Tạ’ này… để A Dao thay em đảm nhận cũng được.”
Anh ta dừng một chút, rồi nói tiếp như thể ban ơn:
“À còn nữa, A Dao ít bạn bè. Hôm cưới em làm phù dâu cho cô ấy đi.”
Tôi nhìn anh ta.
Ngoài dự liệu của tất cả mọi người, tôi chỉ khẽ gật đầu.
“Vậy thì ly hôn.”
Trong phòng vang lên tiếng cười khẩy.
“Lại bày trò này để đòi thêm tiền của Tổng Giám đốc Tạ chứ gì?”
Không một ai tin tôi thật sự muốn rời khỏi Tạ Ý.
Ngay cả anh ta cũng vậy.
Ánh mắt anh ta lạnh đi, phất tay ra hiệu.
Một chiếc vali cũ sờn được mang tới, ném “rầm” xuống trước mặt tôi.
“Muốn ly hôn?” Anh ta nhìn tôi từ trên cao. “Vậy thì mang theo tất cả những thứ em đem theo lúc gả vào nhà này, rồi biến đi.”
Chiếc vali cũ kỹ gần như sắp bung khóa khiến cả căn phòng bật cười ầm ĩ.
Có người còn cố tình giơ điện thoại lên, chờ quay lại cảnh tôi quỳ xuống khóc lóc, níu kéo.
Họ chờ tôi mất mặt.
Chờ tôi cầu xin.
Nhưng họ không biết…
Anh trai cùng cha khác mẹ của tôi đã tìm thấy tôi rồi.
Nghĩ đến tin nhắn anh gửi cách đây không lâu, sống lưng tôi khẽ lạnh.
【Duệ Duệ, em đã nghĩ kỹ chưa? Khi gặp anh, em định giải thích thế nào đây?】